Đang tải dữ liệu ...
Hot line
0913.22.5953
QUÝ KHÁCH ĐANG GHÉ THĂM WEBSITE CỦA CÔNG TY THƯƠNG MẠI BẰNG AN. MÁY HÀN ĐIỆN TỬ INVERTER CÔNG NGHỆ CAO
Hỗ Trợ Kỹ Thuật
MR.Lâm
Mobile: 0913.22.5953
Email: bangan_goodluck@yahoo.com
Phụ Trách Kinh Doanh
Mrs.Ngọc Anh
Mobile: 0944.64.8118
Email: bangangoodluck@gmail.com
Chăm sóc khách hàng
Mr.Cường
Tel: 0974.666.333
Email: nguyentunglam_welding@yahoo.com
Mrs.An
Tel: 0932.282.505
Tinh hoa cổ học
Thứ tư, 19/12/2018, 08:04 GMT+7
Từ những vật liệu mộc mạc, mỗi tầng của ngôi nhà ống ở Hà Nội lại có phong cách khác lạ.
Trong lễ hội Lathmar Holi, người phụ nữ sẽ lấy gậy tre và đánh tới tấp, còn đàn ông sẽ ngồi bệt xuống đất, cam chịu để bị trừng phạt.
Sân bay Quảng Ninh được xem là một trong những dự án quan trọng hàng đầu của tỉnh Quảng Ninh.
Sự xuất hiện của các ngôi sao Hàn Quốc như nhóm nhạc ShINee, SISTAR, EXO hay Apink tại sân bay Nội Bài khiến nhiều cô gái khóc nức nở.
Nhà đầu tư tại Phố Wall cho rằng các kho chứa dầu tại Mỹ đã chật kín, chỉ có thể trữ thêm 20 triệu thùng nếu tận dụng khoảng trống phía trên các bể chứa.
Ngay từ những năm đầu công nguyên, Phật giáo đã bắt đầu truyền vào nội địa Trung Quốc, lưu truyền và phát triển cho đến nay đã được hơn 2000 năm. Là một tôn giáo phát xuất tại Ấn Ðộ được thỉnh mời đến đất nước Trung Quốc([1]), Phật giáo đã trải qua các thời kỳ sơ truyền, cách nghĩa tỷ phụ ([2]), xung đột, thay đổi, thích ứng, dung hợp, dần dần đã thẩm thấu sâu sắc vào trong văn hóa Trung Quốc, đối với sự phát triển văn hóa lịch sử Trung Quốc phát sanh nhiều mặt ảnh hưởng.
Trong cuộc sống có khoái lạc, cũng có đau thương, bất tất phải cố ý tu sức cho bản thân mình. Chỉ cần dùng chân tâm, chân tính, chân cảm của bản thân thì có thể đối diện với cuộc sống, lớn tiếng mà khóc, lớn tiếng mà cười. Dùng cái chân tình biểu hiện cho chính mình, ấy mới có thể xem như là một con người…
Trong khoa học, kỹ thuật, tạo ra được một chuyển động vĩnh cửu là một công việc dường như không thể. Để một vật chuyển động, nó bắt buộc phải chịu một lực tác động từ bên ngoài. Chính vậy mà vào đầu thế kỷ hai mươi, khi bộ tiểu thuyết lịch sử Tam Quốc Diễn Nghĩa được dịch ra tiếng Anh, nó đã tạo ra một chấn động trong làng khoa học thế giới. Các nhà khoa học đọc đi đọc lại những sáng chế của Khổng Minh nhưng không thể hiểu nổi. Nhiều người nghi ngờ bản dịch nên đã cố công học tiếng Hán để nghiên cứu nguyên tác nhưng vẫn không tìm thấy các bí mật ở trong đó. Những người nản chí thì cho đó là những tưởng tượng của nhà văn. Nhưng có khá nhiều người vẫn còn tin vào khả năng thần kỳ của nền kỹ thuật Trung Quốc và tin vào nhận định: tác phẩm Tam Quốc Diễn Nghĩa là một tác phẩm lịch sử có tới bảy phần thực.
Lần trước chúng ta đã nói đến một quan điểm đó là Tào Tháo là một gian hùng “đáng yêu”, có thực sự là như thế? Chúng ta trước hết nói tới “Gian hùng” sau đó sẽ xem tới “đáng yêu”.
Ông ta từng một đời hô mưa gọi gió, sau khi chết để lại tiếng xấu cũng nhiều nhất. Trong Tam Quốc diễn nghĩa, vì sao Tào Tháo trở thành một gian thần phản diện, trong những ghi chép của lịch sử, vì sao có rất nhiều mẫu thuẫn về hình tượng của Tào Tháo? Tào Tháo là gian tặc, gian hùng hay là anh hùng? Trong rất nhiều hình tượng bất đồng được dựng lên và lưu truyền, đâu là hình tượng chân thực về Tào Tháo?
Tào Tháo cũng là một người rất có tình nghĩa. Trong cuộc chiến giữa Tào Tháo và Trương Tú, con cả của Tào Tháo là Tào Ngang hy sinh trong cuộc chiến, vợ cả của Tào Tháo là Đinh Phu nhân vì quá đau lòng mà chết đi sống lại. Vì Đinh phu nhân là vợ cả của Tào Tháo nhưng lại không có khả năng sinh nở. Người thiếp của Tào Tháo sinh ra người con cả của Tào Tháo, chính là Tào Ngang, sau khi sinh ra Tào Ngang thì người thiếp này qua đời, Tào Tháo đã đem Tào Ngang cho Đinh phu nhân nuôi dưỡng. Đinh phu nhân coi đứa con này như con của chính mình, tình cảm rất sâu nặng.
Ngoài tài nam chinh bắc chiến thống nhất phương Bắc cùng tài năng văn học, Tào Tháo còn có cống hiến to lớn cho cuốn binh thư nổi tiếng nhất của Trung Quốc – “Binh pháp Tôn Tử”.
Tào Tháo không chỉ có cái tài của Bách Lạc biết nhìn ra giống Thiên Lý Mã mà còn đi khắp nơi để kiếm tìm và chiêu mộ nhân tài, quý tài như sinh mệnh. Thuộc hạ của ông có năm đại mưu sĩ, Tào Tháo hết sức tin cậy bọn họ, coi trọng hết mức, đổi lại, những mưu sĩ này cũng đã hiến cho Tào Tháo những mưu kế kỳ tài.
Dù đã được không ít danh nhân như Lỗ Tấn, Quách Mạt Nhược… dày công giải thích thì nay quan điểm xem Tào Tháo là hoá thân của gian thần vẫn có môi trường sống khoẻ khoắn rộng rãi. Điều này không khỏi khiến chúng ta giật mình trước sức mạnh của văn học, sức mạnh của truyền thống. Bài viết dưới đây xuất phát từ hai luận điểm chủ yếu là những cống hiến của Tào Tháo đối với tác phẩm “Binh pháp Tôn Tử” và thái độ trọng đãi nhân tài của ông để bất bình thay cho Tào Tháo. Bên cạnh đó cũng phân tích bởi “ép Thiên tử cho mình làm Chư hầu, mong hỗ trợ Hoàng đế trị vì, vì thế mà từ đời Tống về sau chẳng còn thấy những lời bình tốt đẹp về Tào Tháo”, có thể cũng giúp giải đáp phần nào lý do vì sao Tào Tháo phải mang trên mình án oan làm nhân vật phản diện suốt hơn 1000 năm.
Tam Quốc diễn nghĩa chép: Tào Tháo mắc bệnh đau đầu, mời danh y là Hòa Đà đến chữa trị. Hòa Đà nói với Tào Tháo, rằng căn nguyên của bệnh đau đầu của ngài chính là do “phong diên”, nó lớn dần lên trong não. Chỉ còn cách là dùng “ma phí tán” sau đó dùng rìu bổ đầu ra mới có thể lấy “phong diên” ra ngoài mới có thể trị triệt để căn bệnh đau đầu của ngài được. Tào Tháo vốn đa nghi vừa nghe qua phương án trị bệnh của Hoa Đà lập tức nổi giận. Ông ta cho rằng Hoa Đà muốn báo thù cho Quan Vũ nên tính mượn cơ hội dùng đao phẫu thuật để giết mình. Trong cơn thịnh nộ, Tào Tháo lập tức sai nhốt Hoa Đà vào ngục tối rồi giết Hoa Đà. Sự kiện này nhờ Tam Quốc diễn nghĩa, một trong tứ đại kỳ thư và hàng loạt những sách bình luận, điện ảnh, phim truyền hình đã lưu truyền rất rộng, không ai là không biết. Nhưng việc Hoa Đà bị giết có thực sự giống như Tam Quốc diễn nghĩa đã ghi chép hay không? Nếu như những gì được ghi lại trong Tam Quốc diễn nghĩa không phải là sự thực lịch sử vậy Hòa Đà rốt cuộc vì sao lại bị Tào Tháo giết?
Trong quan niệm của người Trung Quốc thời cổ đại, “thượng y y quốc, kỳ thứ tật nhân” (y học cao siêu là chữa bệnh cho đất nước, y học thấp mới là thứ y học chữa bệnh cho người). Là một người đọc sách, làm quan trị nước mới được người ta coi trọng, một lang trung lang thang khắp nơi như Hoa Đà không được người ta coi trọng.
Hầu như tất cả các sử gia đều cho rằng việc Khương Duy điều chỉnh chiến thuật quân sự là một sai lầm nghiêm trọng, là mầm hoa cho việc sau này Hán Trung thất thủ, Thục quốc diệt vong. Quách Doãn Đạo trong “Thục giám” đã nhận xét về điều này cực kỳ chính xác. “Cửa của Thục, chỉ mình Hán Trung. Khương Duy thoái binh đồn trú ở Hán Thọ, mà triệt hết binh ở Hán Trung, thế hiểm tự mình nhổ đi. Về sau, Chung Hội thẳng đường mà tiến tới (...) Hỡi ôi, vì Khương Duy mà Thục mất vậy!"
Điều này chẳng trách được Ngụy Diên “thường cho Lượng là hèn nhát, hận tài của mình không được dùng hết” Tam quốc chí quyển 40 Ngụy Diên truyện… Tôi mỗi lần đọc tới đây, không tránh khỏi gấp sách lại mà cảm khái. Tôi cho rằng việc nói “sách lược của Ngụy Diên tuy là mạo hiểm, một khi gặp bất lợi, quân Thục sẽ gặp tổn thấy lớn,chỉ sợ hơn 10 vạn quân Thục đều rơi vào đất chết”…. (Trần Ngọc Bình “Luận tướng lược của Gia Cát Lượng” theo Học báo của Đại học sư phạm Quý Châu) 1992. Đó hoàn toàn là việc quái ngôn đàm luận mà không hiểu gì tới binh lược. Cho dù Ngụy Diên có bị trúng mai phục ở Tí Ngọ cốc đi chăng nữa tổn thất cũng chẳng qua chỉ có vài ngàn người mà thôi, thế mà Khổng Minh tấn công Kỳ Sơn, mất Nhai Đình, đại bại dưới tay Trương Hợp, thử hỏi xem người chết liệu có dưới vạn người không đây?
Năm 228, Khương Duy quy hàng Thục Hán. Gia Cát Lượng đối đãi với Khương Duy như người thân tín từ lâu, thường xưng tán rằng “Trung cần vào việc, suy nghĩ thấu đáo, mẫn tiệp trong quân sự, lại có can đảm, hiểu sâu đạo dụng binh, có lòng với nhà Hán, tài kiêm trong mình”, rất nhanh chóng được đề bạt lên thành Trung giám quân Chinh tây tướng quân.
Hiện tại, chúng ta không khó để nhìn thấy vì sao Quách Gia lại đoán việc như thần. Nguyên nhân rất đơn giản, đó là ông ta đã lấy người mà suy xét cho thấu rõ. Quách Gia nhìn thấu Viên Thiệu, nhìn thấu Lã Bố, nhìn thấu Tôn Sách, nhìn thấu Lưu Biểu, cũng nhìn thấu cả Viên Thượng và Viên Đàm nên mới đủ can đảm mạo hiểm. Cũng chẳng có gì lạ khi Tào Tháo nói Quách Gia là “nhìn việc thời thế hay việc quân sự đều tuyệt đối hơn người”. Thực ra thì thời sự cũng vậy mà việc quân cũng vậy đều là nhân sự. Chỉ có tinh thông thấu hiểu việc người mới có thể làm tốt thời sự hay quân sự...